Tự ru mình

 

Em, vần Thơ trong những ngày nắng lạc
chiều chân mây vướng lại nơi đỉnh đồi
anh một mình ngồi nghe lòng biển hát
để mơ màng về bóng nhỏ xa xôi.

Những nụ Quỳnh chờ đêm về tương hội
để được khoe sắc thắm với Trăng thanh
anh nơi đây chờ nắng lạc vào tối
nghe gió ru nhè nhẹ lay khẻ mành.

Em ,vần Thơ tự đếm ,đong ngày tháng
tự xếp vần cho con chữ tương tư
anh tên nghèo có lẽ vì lãng mạn
đời trăm năm trong cơm áo nát nhừ.

Lúc gom mây, mây chừng như im lặng
khi nhặt gió , gió hỏi để làm gì?
đổi cả đông anh xin về chút nắng
sưởi ấm lòng vốn dĩ đã chai lì.

Em, vần Thơ nghe thương đời vốn lỡ
chuyện mùa Thu , chuyện lá đổ ngày xưa
chuyện gã khờ túi hành trang nặng nợ
cả cuộc đời trả mãi vẫn như chưa.

Biết không em , anh mượn Thơ để mộng?
tự ru mình từng lời hát đêm đêm
như ghềnh đá được vỗ bằng cơn sóng
dẫu vô tình cũng được chút êm đềm.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Apr 25, 2006 3:53 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: