Say giữa đêm hoang

Lưng bầu rượu thấm sương đêm
lả lơi tiếng gió nhẹ êm ru lời
chén thân quen, chén gọi mời
rũ luôn nửa mảnh Trăng vơi lưng đồi
nâng lên vị sẽ nồng môi
cho làn hương ấm lần trôi trong người
Hình như Nguyệt đỏ mặt cười
Ồ không ! chỉ dấu rạng ngời đêm xuân
để Quỳnh len lén ngại ngần
nụ còn e ấp giấu thân nhụy vàng

Lưng bầu rượu giữa đêm hoang
ai đi vào mộng địa đàng nơi đây
riêng anh đã ngã nghiêng say
cùng hương Quỳnh thoảng Trăng đầy và Thơ
bên em gom lại gió chờ
đóng khung cho nắng ươm tơ xuân hồng
trải Thơ ra cỏ để hong
rồi ra rót chút rượu nồng mời say
Một đời nối mấy vòng tay
cho nơi phố biển nối ngày với đêm

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu May 04, 2006 3:48 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

<span>%d</span> bloggers like this: