Nắng xuống chờ đêm

 

Nắng xuống chậm như theo Xuân về muộn
để hoàng hôn trải nhẹ khắp núi đồi
lần theo xuân anh nhặt trái đơn côi
gom nỗi nhớ chở đầy khoang sầu muộn

Chờ đêm về khi nắng vàng chìm xuống
anh giông buồm ra biển thả trái sầu
mặc cho sóng đưa đẩy đi tận đâu
chừa khoang trống anh vớt Trăng về lại

Đêm vẫn tình nghe biển hát ru mãi
lời trăm năm từ đâu đến khôn cùng
như mơ em được có giấc tương phùng
cho hồn Thơ nhập vào người Thi khách

Ngàn âm thanh rung rung theo cung bậc
con chữ chờ được trải trên lụa hoa
giữa tranh Thơ em hiện dáng ngọc ngà
cùng anh ngắm biển xa và bóng núi

Ta thả thuyền để mặc tình trôi nổi
ở trong khoang đã đầy bóng Trăng rồi
không còn chổ cho những trái đơn côi
và có lẽ chẳng bao giờ nhặt nữa

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Apr 07, 2006 2:53 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: