Mượn mây,vay nắng

Mượn mây kết lại làm thuyền
chở chiêm bao khỏi đọng miền mơ hoang
trong tương tư , nỗi nhớ tràn
giữa mùa xuân vẫn ngỡ ngàng riêng thân
gió đùa cánh gió ngại ngần
hoa vàng thung lũng như gần mà xa
như đêm nay thiếu Trăng ngà
chỉ còn mây kết mang qua bến sầu
nơi em phố biển tận đâu
còn Trăng vừa chạm ngang đầu hay không?
còn hoa tuyết lạnh mùa đông?
còn chìm trong những nỗi lòng riêng -chung?

Anh vừa vay nắng tương phùng
gói bằng con chữ gởi chung làm quà
chờ đêm em hãy mở ra
bên này là nắng , Trăng ngà nơi em
giọt vương trên áo lụa mềm
em gom hết lại ra thềm treo lên
có Trăng Thơ trải một bên
có tình em nhớ gối trên giấc nồng
nên xuân đã lấn lạnh đông
nên vần Thơ sẽ ươm hồng má em
nên say, say hết suốt đêm
để khi tỉnh dậy êm đềm mộng qua

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Mar 30, 2006 7:19 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: