Lạc trong mộng thi nhân

 

Anh lạc mãi trong trăm ngàn cơn mộng
khi vẽ tranh ,lúc dệt những vần Thơ
để cầu tương nối liền nhịp đôi bờ
ra khỏi mộng tất cả tan biến mất

Giữa đời thường nợ áo cơm, sự thật
ngày đi cày ,đêm trắng mắt kiếm ăn
chồng lên vai hai đầu gánh , nhọc nhằn
phút thư giãn tìm ru trong con chữ

Có lần nào em ngại ngần quá khứ
mùa vào Thu chiếc lá nhẹ nhàng rơi?
có lần nào em đứng giữa bến đời
nhìn sự thật rồi quay đầu quên tất cả?

Đời tha hương mõi chân nơi xứ lạ
anh buộc mình giữ chút kỷ niệm xưa
dù trăng cài,hay hoa nắng đã thừa
anh vẫn còn vùng trời mơ để sống

Có lần nào em rời xa bến mộng
đến thật gần nơi đầu nhớ bờ tương
tên hành khất vất vưởng ở ven đường
xin được chút xót thương từ con chữ

Đó là anh vì bỏ ngày xưa, quá khứ
nên nghèo nàn cho mãi đến ngàn sau
không tranh vẽ, không vần Thơ ngọt ngào
anh sẽ chết,
tên hành khất không tìm bờ tương được.

Anh lạc mãi trong điều xưa lỡ ước
dẫu có nghèo không bỏ mộng thi nhân…

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Mar 30, 2006 4:05 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: