Giấu riêng

Hôm qua lạc giữa đời thường
giọt xuân nhè nhẹ đến vương vai gầy
cánh Lan còn thắm ,mộng, đây
nụ Quỳnh vừa hé , đổi ngày lấy đêm
để còn có chút dịu êm
bỏ quên cơm áo bên thềm xuân qua
nhưng sao lòng vẫn xót xa
quê người xuân đến nhập hòa nỗi đau
Em ,từ xa lắm phương nào
nhớ nhà theo bước xôn xao xuân về
nghe hồn thấm lạnh tái tê
góc buồn giấu kín não nề chiếc thân
Anh, từ xa lắm dừng chân
giữa trời nắng ấm vẫn cần sưởi thêm
ví chừng khi đổi ngày , đêm
vai gầy đở lạnh giọt mềm sương rơi

Hôm nay lạc giữa lời mời
nên điên để uống cho vơi chung sầu
cõi riêng ta chẳng nhớ đâu
cõi chung , rõ lạ , bạc đầu tìm nhau
rượu say để thắm má đào
hay say để bớt thương đau xứ người
Xuân là riêng của đất trời
vòng quay vẫn cứ xuôi, đời ta trôi
Em ,nơi xa lắm, đơn côi
chút tình con chữ bên đồi Thơ văn
Anh, nơi xa, giấu bóng Hằng
giấu riêng xuân giữa nhọc nhằn của anh

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 28, 2006 1:11 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: