Đeo mang mãi

 

Anh lạc giữa kiếp tha hương trôi nổi
khi chung quanh quá thực , nợ áo cơm
nơi xứ lạ phải cố gắng để sinh tồn
chỉ còn sót chút thời gian cho con chữ

Những bài thơ cuốn về xưa quá khứ
hay chạy vòng trong điệp khúc mộng mơ
ngàn hư ảo , anh biết đấy , vẫn vơ
nhưng có lẽ giữ thăng bằng cuộc sống.

Anh thả hồn đi theo thuyền vớt mộng
đợi vầng Trăng hay mang nắng sang mùa
bỏ mặc đời với ghen tị tranh đua
khoác lên người chiếc áo nghèo hành khất.

Anh đi xin , từng con chữ , là sự thật
mang về xây giấc mộng làm thi nhân
xây lầu cát nơi bải như Dã Tràng
rồi lặng nhìn công trình mình sụp đổ

Mùa xuân về ngàn cánh hoa đua nở
giữa giòng trôi anh lỡ nửa cuộc đời
chỉ còn riêng chút mơ mộng em ơi !
đeo mang mãi theo kiếp đời viễn xứ

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Apr 03, 2006 4:30 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: