Bến mộng chờ

 

Có lúc đời dài trong nghiệt ngã
chồn chân ngựa hoang mõi lưng oằn
chiều Thu vàng úa bao mùa lá
còn mãi trong anh dấu nhọc nhằn

Mỗi lần tuyết phủ ngập rừng thông
thèm được một lần với rượu nồng
đời lỡ nên chiều mây xám nhạt
cuốn trôi luôn cả giấc mơ hồng

Rồi khi nỗi nhớ theo mùa sang
Xuân đến nhẹ rơi con nắng vàng
bước lạc bên đời thân lữ thứ
in lòng phố lạ dấu chân hoang

Nắng hạ quê người phượng tím rơi
tìm đâu để có tiếng ve mời
chừng như riêng khoảng trời năm cũ
đã đọng quanh đây một góc đời

Ta lạc đời nhau đủ bốn mùa
có gần ôi chỉ những vần Thơ
làm sao liền được mộng và thực
để nhịp cầu Ô nối bến chờ

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon May 08, 2006 3:31 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: