Vần xưa hai mươi năm

 

Vần thơ anh bỏ quên nơi ấy
vàng thấm mực nhòa rũ cánh mềm
từ buổi thiên thần xa tập giấy
má hồng còn thắm giấc mơ đêm?

Xứ lạ thương hoài nơi chốn đó
gốc xưa phố cũ bước đi về
bao năm đã thấm đời sương gió
đời lỡ nên tình vương tái tê.

Vần thơ mực cũ còn vương mộng
mộng lỡ nên quên cả trăng rằm
có đếm thời gian xưa không nhỉ
hình như xa lắm hai mươi năm.

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Jan 19, 2006 4:30 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: