Trái sầu vướng lại

 

Tôi góp tình Thu với nắng chiều
mang vào sưởi ấm chút niềm yêu
khung trời Hạ cũ đâu còn nữa
vương vấn quanh đây nỗi nhớ nhiều .

Em có lời ru gọi biển về
Tôi hoang kiếp mộng lỡ đam mê
trái sầu đã chín không người hái
rụng xuống hồn tôi – hoá não nề.

Nhớ – quên , quên – nhớ nào ai biết
mơ – tỉnh ,tỉnh- mơ chẳng người hay
nghiêng đổ bóng dài chiều sương tuyết
riêng mình lặng đếm những đọa đày .

Chiều nay nhặt lá đếm tình xa
đọng lại đâu đây nét ngọc ngà
ru lá hay ru mình tỉnh mộng
trái sầu vướng lại mỗi Thu qua .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 10 tháng 9 năm 2002

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: