Thu thấm men cay

 

Baì thơ thương nhớ viết cho riêng
nhặt chiếc lá Thu nặng gánh phiền
mở cửa hồn ra sao vẫn thế
vẫn còn đau nhớ mãi chưa yên .

Tôi đã đày thân nơi xứ người
khung trời Thu cũ hết hoa tươi
còn ai ép lá cho em hát
những buổi chiều thu chung bước đời .

Có lần Tôi bảo :Sao Thu sớm
giăng tím chân mây mất nắng hồng
Tủm tỉm miệng cười : Thu đến muộn
cho anh chờ đợi thành băng đông .

Giờ xa-Tôi viết-thơ cho ai
nét chữ chao nghiêng mãi kéo dài
gối mộng em vui về bến mới
mình tôi Thu đến – thấm men cay .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Ngày 9 tháng 11 năm 2001

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: