Bài cho Mai thứ 34 (2017)

 

Gió đông lạnh đẩy lùa xác lá
màu vàng rơi có cả màu xanh
chừng như nhắc nhở cho anh
hôm nay một chiếc lá xanh lìa cành

Ba mươi bốn từng năm anh đếm
dù thời gian không kiếm được đâu
chỉ gom lá lại – chất sầu
rồi đem hong nắng cho đầy nhớ thương

Nắng hờ hững bên đường đùa gió
nào có hay lời nhỏ thì thầm
Mai ơi ! có trở về thăm
xin dừng một chút đến cầm tay nhau

Để đông lạnh không vào được nữa
có bàn tay chuyển lửa cho tay
Con tim với nỗi nhớ đầy
mỗi năm vẫn đến cho dài yêu thương

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: