Mười mấy năm trái sầu xưa không héo
vẫn theo anh trên khắp nẻo – xứ người
chiều nay nhớ cố tìm lại nụ cười
bóng áo xanh ngỡ là em ngày cũ .
Mùa xuân qua xô gió đông cành rũ
con chim Di lạc lỏng giữa giòng đời
nắng có ấm nhưng chốn cũ …trùng khơi
để năm tháng thốt mãi lời đau gọi .
Trước tượng đài lâm râm câu sám hối
trả cho anh những tội lỗi đã mang
ân tình xưa từ đâu lại phũ phàng
cho anh gục trong miên man niềm nhớ .
Rừng chiều nay lặng yên nghe chuông đổ
và lòng anh được thức tỉnh – ấm hơn
cơn gió lạnh trên đỉnh của Kim Sơn
chỉ có thể thấm bên ngoài lớp áo .
Mười mấy năm sang ngang rồi chim sáo
anh vẫn còn hái sầu mộng một mình
và hôm nay trở về lại với bóng hình
anh thanh thản theo từng hồi chuông vọng
Ngày 26 tháng 1 năm 2004
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn