Thu sớm bẽ bàng

 

Thơ Bỏ Quên Lượm Về

Dòng sông tiễn biệt
Mùa xuân nào mắt biếc thắm mây xưa
Én ngày xuân đi mãi bỏ trời mơ
Về Bến Cũ nhớ vần thơ thủơ trước .
Xuân đến xuân mang niềm hạnh phúc
Tình đi tình nở đóa tương tư
Dòng sông xưa khói sóng khách mong chờ
Ta vẫn đợi bên bờ thông bến đó .
Mong một buổi gọi mùa trở gió
Lầu thơ xưa nắng đổ hanh vàng
Chờ em hoa cũng muộn màng
Phấn son đã nhạt bẽ bàng dấu môi
Người đi còn nhớ đến người ?Trần Nhất Lang

Bài họa của HVHT

Bài họa

Thu sớm bẽ bàng

Nghìn trùng cách biệt
vẫn loanh quanh tha thiết bóng hình xưa
mấy mươi năm tay trắng với trời mơ
đời viễn xứ ai nào ngờ – biết trước

Gối sóng ngỡ tìm bờ hạnh phúc
xuống thuyền mong xóa chữ tương tư

túi hành trang đầy ấp mộng đêm chờ
Tóc nhuộm bạc còn mơ về thuở đó

giọt nước mắt rơi cho cuộc tình sóng gió
để bây giờ nhặt mãi lá khô vàng
nếu như Thu đến muộn màng
thì tình đâu phải bẽ bàng đắng môi
Người đi vẫn mãi nhớ người ?

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: