Vẫn là mộng xưa

Em Đi Đem Cả Mùa Xuân

Mưỡu

Em đi đem cả mùa xuân
Để cho Bến vắng bâng khuâng nhớ người .

Nói

Một mùa xuân đã mất
Người đi rồi đã thật sự xa nhau
Em về đâu buồn ngắm sợi mưa mau
Ta vẫn mãi bên giang đầu ngóng đợi .

Em bỏ Bến hoen sầu Hát Nói
Trăng rời Sông ố lệ Trang Thơ
Trời mênh mang bóng Ô Thước xa mờ
Ai sẽ nối nhịp cầu xưa đã gẫy ?

Sông vắng vẻ con thuyền xuôi mái đẩy
Lời thơ xưa bỗng trỗi dậy giữa đêm trăng
Bến kia ai đợi chị Hằng
Tốn công tát nước biết nàng ở đâu !
Sợi buồn ghép vận đôi câu .

Trần Nhất Lang

————–
Em xin họa bài này với đại sư huynh

Vẫn là mộng xưa

Mưỡu

Hoa vàng khoe sắc đầu xuân
Hỏi con én mộng buâng khuâng chuyện gì ?

Nói

Chừng như vừa đánh mất
từ trong tâm lời thật mãi cho nhau
nếu cho thêm chọn lựa – vẫn trả lời mau
vẫn bé nhỏ làm người yêu trong mộng đợi

Em nhốt tình yêu bằng tiếng nói
anh mang nỗi nhớ họa câu thơ

nẽo đường mây giờ biệt xa mờ
còn đâu nữa, cánh thiên thần xưa đã gẫy

Đầu nhuốm bạc theo dòng đời mãi đẩy
đêm vô tình khơi dậy nỗi buồn trăng
Cầu vồng trong giấc thường hằng
mộng bao nhiêu nữa nối lần được đâu ?
lời như chưa nói thành câu

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: