Mùa đông thứ 32 *

Nghe tiếng gọi đêm choàng tỉnh giấc
mộng rời tay sự thật rã rời
Em về đây nữa Mai ơi !
bên hiên co lạnh vách đời ngăn đôi .

Cơn gió giật từng hồi nghiêng ngả
ánh đèn mờ soi lá đẫm mưa
dấu buồn đứng tựa song thưa
chờ vòng tay ấm cho vừa nhớ thương

Mưa phủ kín mặt đường ngập nước
gió lùa ngang sân trước rì rào
quyện trong mờ ảo xanh xao
bóng em tóc xoã áo nhàu co ro

Nghe tiếng gọi từ to dần nhỏ
anh hoang mang ra mở cửa xem
ô kìa bóng dáng thân quen
hai tay đưa vẫy bay lên bầu trời

Anh đứng lặng ba mươi năm lẽ
em mỗi mùa bóng nhẹ về thăm
Nỗi buồn sâu lắng âm thầm
Mai ơi ! em vẫn trong tâm anh hoài .

* Viết cho Ngọc Mai trong lần giỗ thứ 32

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Dec 15, 2014 4:47 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: