Mặc đời

Dưới Trăng rót tự thưởng
hỏi thế nhân ai hưởng được như ta
công việc sắp rời – cũng bỡi tại già
chuyện áo cơm quên , để Trăng Hoa tự tính
Trăm năm chớ tiếc ngàn lần xĩn
một chén vừa tiêu vạn kiếp sầu
cành Trúc Đào nhảy múa giữa đêm thâu
thoang thoảng hương Sứ từ đâu lại
hoang đàng nửa đời vẫn tiếp nối mãi
rượu thơ quyện mềm dù chạy ngược xuôi
rót thêm … sao bỗng ngậm ngùi
một mình tự uống khó vui đủ đầy
có ai cùng với ta say  ?
Tue Oct 09, 2012 7:08 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: