Tranh bến

Tôi chợt muốn vung tay trên khung vải
vẽ trăm nghìn nụ cười còn nở hôm qua
từ đâu đó gom tình ấm – đường xa
thành bức tranh nhập hòa vào đời sống.

Tôi muốn vẽ những đôi mắt vương lệ đọng
chiều chưa buông, vòng tay ấm tình người
quên ngoài ngõ bao gánh nặng nợ đời
giấu nỗi buồn cùng xiết chặt giây thân ái.

Tôi muốn vẽ bước rụt rè ngần ngại
tình bạn ảo vừa hiện hữu ở bên ngoài
trong người thơ chất chứa ngàn lâu đài
đứng trước mặt bao mộng mơ chấp cánh.

Tôi muốn vẽ thêm những người bên cạnh
đã âm thầm để hạnh phúc dâng hương
câu thơ , con chữ không đổi được cơm áo đời thường
nhưng vẫn mặc cho bạn đời mơ mộng.

Tôi chợt biết vẽ huyền thoại là hỏng
nên phải dừng cố giữ lại móc thời gian
mới hôm qua sao nhật ký sang trang
để vắng lặng trên khung tranh trống trải .

Tôi lặng thinh ngắm bóng mình nghiêng mãi
có hôm qua , có hôm nay , có chia lìa
bức tranh mơ đã thấm giọt sương khuya
mà người vẽ , vẫy bút hoài không thành bến.

Fri Jun 22, 2012 5:36 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: