Nỗi đau thấm dần

” Say trong nỗi nhớ thành ghiền
Chuốc chung rượu mật nếm duyên kiếp nầy ” *
chiều hoang đỗ bóng chân mây
em vui hạnh phúc , ta đày đọa ta .

Ôm nỗi đau dần thấm
giấu trong lòng sâu lắng những lo toan
hai mươi năm không sớm cũng chẳng muộn màng
nghịch cảnh đời khiến bàng hoàng , chịu đựng

Trống canh căng mắt giọt sầu hứng
gà giục lắng tai hơi thở tàn

còn chút gì tiếc nuối ở nhân gian !
chung rượu mật ngã ngang bên lối cũ
tiếng cười vui nghe như lời tình phụ
mà lặng yên là để tự hành tội mình ?
niềm đau dần lớn, khoảng yên lặng tâm linh
như phép lạ hóa hình thành ma quỷ
chưa ngã xuống mà tan dần chung thủy
đường tắt ngang người vị kỷ vui riêng mình
Ta ôm trái đắng lặng thinh

* Mượn của Hà Diệp
** Viết giùm cho 1 người

 
Tue Jun 05, 2012 5:28 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: