Pha vương vị mặn

Tình nay đã đi vào quá khứ
em yêu ơi ! cố giữ được không?
bên mình mang vết thương lòng
trái tim rỉ máu từng đông chảy dài.

Nỗi đau cũ pha cay rượu đắng
nơi xứ người vẫn trắng tơ duyên
vòng tay ôm lấy muộn phiền
với theo năm tháng ngã nghiêng cuộc đời.

Có những lúc rượu vơi đêm vắng
thẫn thờ buồn im lặng cỏ hoa
nụ Quỳnh khoe dưới trăng ngà
nhẹ nhàng hoa nở như hòa hồn thơ.

Là những lúc đợi chờ trổ nhánh
em đâu rồi – bên cạnh bóng đêm
giọt sương vừa rớt xuống thềm
pha vương vị mặn cho thêm nồng nàn.

Ngày 10 tháng 11 năm 2003
Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: