Xa quá không Người ?

“Sầu – tôi ôm ấp trong chòi
Trăng kia lại tưởng rằng tôi phụ tình ” *

Góc buồn đọng lại
khi tình trần như mây bay mãi nghìn trùng
lần tay tính sổ mấy chữ thuỷ chung
chỉ còn sót trên khung – tơ giăng nhện

Tình ảo đẩy đưa câu định mệnh
Duyên thơ vướng víu chữ do trời

sợi dây tình ái chưa buộc chặc đã lơi
để Trăng trách thấm đau lời tình phụ
sầu theo nhau mỗi đêm về ru giấc ngủ
trong chòi khuya đếm đủ vạn lần
Người ơi ! xa quá – hay gần ?

* Mượn của 1 người , nhưng vì chưa xin phép được nên xin giấu tên

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Sun Jul 31, 2011 12:16 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: