Như là tơ

Như là tơ giữa lưng trời
vầng Trăng tỏa rộng buông rơi sắc màu
làm mờ hẳn ,vạn vì sao
với vòng ánh sáng vừa bao quanh mình
lần theo vào lối mộng xinh
hồn Thơ con chữ nguyên trinh đợi chờ
làn mây pha sắc ươm mơ
để dài như xõa xuống bờ vai nghiêng
Quạ Ô bắt lại nhịp duyên
cầu sang sông nhớ nối liền quanh Trăng
anh như bóng núi bâng khuâng
ngã dài ra biển mà chân ngại ngùng

Như là tơ, giữa không trung
buông mành để gió nhẹ rung , tơ lòng
anh mơ thành cánh buồm rong
thả trôi ra biển đón vòng tay đan
êm trên sóng nước bạt ngàn
không cần Vương – Hậu mơ hoang xa vời
dưới Trăng ta dệt, Thơ ơi !
chuyển bao ẩn ngữ thành lời văn hoa
Biết chăng em ? núi không già !
cùng Trăng ,cùng gió ” nhập hòa vào Thơ ”


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Mar 15, 2006 6:57 pm

Đã chậm bước rồi **

“Cám ơn Người, cám ơn đời
Cám ơn tất cả
ơn nghĩa này thật chẳng dám quên.”

Người đàn bà nói qua màng nước mắt
tay run run sờ vào chiếc xe lăn
ghi tên họ đầy đủ của ân nhân
khẩn xin Thượng Đế trả ơn người bội hậu.

Từ ngày nhận tin lòng anh nung nấu
khi có người ân tặng chiếc xe lăn
tia hy vọng sáng loé giữa nhọc nhằn
là phương tiện để đổi đời lần nữa.

Anh sẽ dùng đi kiếm cơm từng bữa
giúp vợ con trong cảnh túng quẩn này
bán vé số với còn lại đôi tay
cũng qua ngày đoạn tháng.

Cuối đường hầm là ánh sáng
Nhưng Thầy ơi !đã chậm bước rồi
giá chiếc xe về trước vài hôm thôi
thì có lẽ anh còn được lần nhìn tận mắt

Trước khi lìa đời anh vẫn nhắc
ước mơ cuối cùng ,chiếc xe lăn tay
ơi anh đời quá đọa đày
hãy yên nghĩ trong bình yên cõi khác.

Xin cúi đầu cám ơn thêm lần nữa
nhưng Thầy ơi ! đã chậm bước rồi….

** Viết theo lời kể của Mục sư Nguyễn Xuân Bảo


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Mar 15, 2006 4:35 pm

Lần tương hội

Chiều về trễ vầng Trăng đã treo ngõ
hết nợ áo cơm ,còn có chút tự tình
nắng hoàng hôn buông nhẹ để hòa mình
và bóng núi in hình đời lữ thứ.

Trong mộng mơ , chập chùng ngàn ẩn ngữ
Trăng rồi Thơ cố ôm giữ nỗi lòng
giọt nắng xuân khó chuyển được mùa đông
nên giá lạnh vẫn về theo gối chiếc.

Góc phố biển đang đọng chùm, trắng tuyết
đôi vai gầy lạnh với những hoài mong
sông tương tư nước cứ chảy ngược giòng
nên thuyền mộng không thể về được bến.

Chiều về trễ nở mầm tương tư bệnh
vì vầng Trăng mười bốn đã rất tròn
và hoàng hôn chưa đi vắng ,hãy còn
cho Nhật Nguyệt sắc son lần tương hội.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 14, 2006 8:44 pm

Và con nắng đến

Tình cờ thả mộng vào Thơ
vàng đêm Trăng chiếu bên bờ sông Tương
gối đầu dỗ giấc bình thường
giữa vùng hoang lạnh thấm sương vai gầy
thảo đi, ngọn bút trên tay
tranh Thơ huyễn hoặc mê say lòng người
vẽ đi em dáng nghiêng, cười
bên khung cửa nhỏ thả lời thơ bay
tầng không xanh thẳm làn mây
neo thuyền Trăng lại cho đầy bến mơ
Ngân hà nối nhịp đợi chờ
ngàn sao lấp lánh giăng tơ buông mành.
Có lời tình tự sẵn dành
dẫu đêm vắng , dẫu chung quanh lạnh lùng
Vẽ đi em , nét vẽ chung
con đường nối bước tương phùng gần nhau
Trăng đêm sáng ,sắc pha màu
để tranh Thơ , ý lời trao chung lòng
không còn lạnh giọt mưa đông
và con nắng đến tô hồng má em

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Mar 13, 2006 7:36 pm

Đôi đàng nhớ nhau

Tuyết phủ trắng đỉnh đồi ,bóng núi
chút sẻ chia gần gũi đôi bờ
đêm côi buông mộng đợi chờ
áo cơm hành mãi ,người Thơ nát nhàu
 
Trăng bóng núi đậm màu nhung nhớ
mây kéo qua phố nhỏ trũng sầu
ngỡ ngàng tiếng vọng đêm thâu
tri âm lỡ vắng để sầu đọng mi
 

Từng con chữ quen ghi dấu ái
tuy mộng thôi nhưng lại vương buồn
ngoài sân hờ hững giọt buông
nào đâu có biết lạnh hồn thơ gieo

Đêm gió bão gác chèo về bến
gom tương tư nhớ biển mộng sầu
gom con chữ lại gối đầu
chờ con nắng đến gởi câu Thơ về.

Tuyết như vẫn say mê thả mộng
rơi phủ đầy thung lũng hoa vàng
để xuân khó trở mùa sang
để Trăng Thơ mãi đôi đàng nhớ nhau


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Fri Mar 10, 2006 1:03 pm

Gởi tương tư

Nắng đang lên mang ấm nồng về tạm
rồi đêm nay lại trở gió bão giông
hình như vẫn lưu luyến với mùa đông
nên nắng sẽ dấu mình trong mây xám.
 
Không phải xuân chọn lựa giữa cuộc đời
những gạch nối có lâu từ nguyên thủy
nắng hay mưa đó là chuyện đất trời
chút chạnh lòng chỉ làm tăng thi ý.

Nắng nhạt dần chiều về trên thung lũng
đường về xa phố xá đã lên đèn
anh lại mơ lần dong buồm ra biển
mang tương tư thả xuống cạnh con thuyền.

Trong gói ghém có ngàn tia nắng ấm
của hôm nay cùng chia sẽ cho đời
để phố biển xuân về hoa nở thắm
đón tương tư từ giữa sóng trùng khơi.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Mar 08, 2006 8:10 pm

Cho tôi xin, tôi sẽ hứa **

Giòng đời trôi ai biết được vẹn toàn
cái được mất phù du bất chợt đến
khi ta có – thí dụ như thương mến
tầm thường thôi ai cũng có đấy mà.

Có nghĩa gì , chẳng là thứ xa hoa
nên chỉ tiếc những khi rời vuột mất
không phải mộng mà đây là sự thật
làm đau lòng khi chợt thoáng được nghe:

Cho tôi xin trở lại với đêm hè
cùng em thức trên đường kiếm cơm áo
công việc bình thường của người giao báo
thật bình thường đến nỗi chẳng ai mơ.

Cho tôi xin trong nỗi đau đợi chờ
ngày dắt tay em dìu đi từng bước
bỏ tất cả – tôi chỉ xin điều ước
thật bình thường có lẽ chẳng ai mơ.

Tôi hứa sẽ lặng ngắm em hàng giờ
giữa đêm lạnh đứng cùng tôi xếp báo
hay không cần ! chỉ một lần đi dạo
quanh căn nhà hai đứa đã dựng nên.

Tôi hứa sẽ nắm tay em khắc lên
đôi trái tim có tên nơi góc nhỏ
trên gốc cây già mỗi chiều hè hóng gió
trong khu vườn nhà đã hoang phế lâu nay.

Cho tôi xin nhận hết những đọa đày
để em được cùng tôi bước trở lại
tôi hứa sẽ yêu em ,yêu em mãi
và nhẹ dìu em từng bước trở lại đời.

** Viết cho Tony, người bạn đồng nghiệp có người vợ phải nằm liệt giường vì tai biến mạch máu nảo.
Cùng cầu nguyện cho chị sớm được bình an.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Mar 08, 2006 4:34 pm

Nối mộng

Đêm qua Trăng trở lại rồi
nghiêng nghiêng bóng Nguyệt bên đồi thả Thơ
dường như nối được đợi chờ
nên chăng gió nhẹ rung tơ bên mành
lạnh còn , sương đẫm vai anh
nhưng hơi ấm sẽ lan nhanh qua ngày
lan theo năm ngón bàn tay
xuôi đường mây gởi từ đây sang bờ
để Trăng nối mộng vào Thơ
cho từng con chữ tương chờ bóng nhau
cho Thơ với những ngọt ngào
gieo ngàn tình tự đã trao chuốt lời .
 
Đêm qua Thơ bỏ bến đời
tìm Trăng để vớt – giữa khơi lên thuyền
biển đồng tình, biển lặng yên
để Trăng đọng, khỏi phải tìm mảnh vương
đã trôi từ bến sông Tương
nên ra đến biển dặm trường gian nan
trùng phùng Thơ với Trăng vàng
như đêm nối với mộng hoang đẹp hoài

 

 

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Wed Mar 08, 2006 4:00 pm

Sót lại mộng thôi

Đêm dỗ giấc gối đầu vùi mộng ảo
bên ngoài mưa giọt êm như tiếng đàn
thả hồn Thơ về với miền biển hát
nơi mùa xuân chưa có dấu trở sang.
 
Chia cái lạnh -lời nào còn say ngọt
gởi nắng đi biết nắng sẽ dỗi hờn
ngày mai này có ấm lên đôi chút
em nhớ cho san sớt nỗi cô đơn.
 

Trăng cũng thế chưa về nơi vẫn hẹn
nửa vầng thôi sao làm nũng dấu mình
để bước xuân còn ngại ngần bẽn lẽn
nép sau thềm từng mảng tuyết lung linh.

Anh vào mộng chèo thuyền Thơ ra biển
thả tương tư theo giòng chảy về xuôi
nhắm mắt lại và linh thiêng cầu nguyện
dẫu nơi nào em vớt được mới thôi.

Đêm dỗ giấc gối đầu lên con chữ
hơn nửa đời còn sót lại mộng thôi
thuyền Trăng nghiêng nên ngã về quá khứ
nơi mùa Thu ngày ấy đã xa rồi.


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 07, 2006 8:40 pm

Em vẫn cứ

” Em lắng nghe những giòng tâm chảy xiết
để rồi thôi đâu thèm hiểu làm chi ”
anh bỏ đời mặc chung quanh hơn thiệt
lo hạnh phúc giờ chắc chẳng ra gì.

Anh có lẽ rơi xuống tận cùng vực thẳm
đáy đau thương chất ngập những mảnh sầu
em thì khác vòng đời còn tươi thắm
rất dễ dàng rũ bỏ – nghĩa nhân đâu?

Anh lẩn quẩn trong vòng quay trách nhiệm
gánh lên vai đôi gánh ở hai đầu
em chưa đủ nên vẫn còn tìm kiếm
cái hoàn hảo xa tận mãi nơi đâu?

Em biết được từ lâu rồi biết được
nhưng làm đau thì vẫn cứ làm đau
anh ngã gục trả đời bao mộng ước
lê chân đi qua ngõ khổ nát nhàu.

Anh đã cố quên thân mình tạm bợ
nặng lòng lo chẳng giữ một chút gì
Em lên chức bây giờ là chủ nợ
đòi tất cả xô ngã anh giữa đường đi.

Con thiêu thân bây giờ đành gục chết
ánh sáng đèn vẫn cháy sáng giữa đêm
em chưa đủ đời em còn rất đẹp
chỉ riêng anh trong đày đọa muộn phiền.

Viết riêng cho 1 người…


Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Tue Mar 07, 2006 6:18 pm

Previous Older Entries Next Newer Entries