Hai mảnh đời tha hương

Ta, hai mươi năm lạc chân nơi phố lạ
để từng xuân rụng lá về cội nguồn
nghe pháo giao thừa lòng chùn xuống, thấm buồn
thắp nén hương mà quên giòng lệ chảy.
 
Ký ức ngày xưa từ từ quay trở lại
từng bờ đê , làn khói bếp , ruộng nương
lũy tre xanh, hàng dừa cao…soi bóng ven đường
giòng sông nhỏ lặng lờ trôi êm ả.

Ta, hai mươi năm ôi nhớ quá !
lần về quê chưa đón được giao thừa
tóc điểm sương theo những nắng cùng mưa
nửa vòng trái đất xa xôi dịu vợi.

Em, mười tám tuổi bỏ làng tìm đất mới ***
mấy sào ruộng không nuôi đủ sáu miệng ăn
bước ra đi là cố gánh nhọc nhằn
cho bố mẹ đở đần ,nuôi em nhỏ

Chiều cuối năm co ro nơi góc phố
nhìn về xa , quê Vĩnh Phú mịt mờ
vé tàu lửa – chỉ có được trong mơ
250 ngàn để dành gởi cho bố mẹ

Em, mười tám tuổi đời còn quá trẻ
mà đêm nay lạc xứ đón giao thừa
xuân Sài Gòn không lất phất giọt mưa
sao trên má em lăn dài giòng nước mắt.

Ta, hai mươi năm rồi bắt gặp
một mảnh đời tha hương như mảnh đời mình
nên trước em , trước cảm xúc ngập tình
ta đứng lặng nghe lòng đau thấm thía
có chút khác – ta, xa tổ quốc
Em, lạc giữa quê hương mình

*** dựa theo câu chuyện kể của Thầy giãng trong chương trình phát thanh Phật Giáo Diệu Âm,nghe được sáng mùng 2 tết Bính Tuất 2006.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Jan 30, 2006 8:02 pm


Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: