Trả lại cho em

 

Nhắc đến nồi canh chua làm tui nhớ

em làm màu cho cả chục trái ớt hồng

rồi còn hỏi : anh có ăn được không ?

khiến tui ngẫm về câu chuyện sự tích cũ

 

Có lẽ đã quá xưa … xưa như vũ trụ

là đàn ông chả lẽ sợ em sao ?

thân sừng sững cở 7 thước cao

nào có ngán ai … dẫu chung đường chung hướng

 

Tưởng rằng bỏ ớt nhiều làm tui hết ăn là em được cười ngất ngưỡng

lãm rồi em ơi ! ma cao 1 thước , đạo cao trượng dài

tui ăn không được thì em cũng phải bó tay

nhăn cái mặt ngồi lì mà chờ trời sáng ….

 

Đốt cho đến tàn 100 cây đèn cầy lãng mạn

những trái ớt kia cũng chả bớt cay giùm

nhìn tô canh chua toàn 1 màu đỏ đỏ hồng

tui thấy tiếc nhưng lòng bình yên không gợn sóng .

 

Và nhất là khi khuôn mặt em bừng lên vì vỡ mộng

hai mắt nổi đom đóm không như lúc mới đi chợ về

tui sẽ bước ra đường tìm lại vầng trăng cũ đam mê

quên đi mấy trái ớt  làm mồ hôi đẫm ướt áo

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: