Thu gọi

Hình như có sợi khói vương bóng núi
để mây trời gom lại xám khung tơ
gió se lạnh đẩy nghiêng đóa Cúc hờ
nắng trốn nhẹ hạ hồng qua ngang ngõ .

Em là Thu mùa về , đang về đó
ta đi nhặt từng chiếc lá kết bè
mượn cành gẫy làm buồm gương cánh che
chất đầy nỗi tương tư thả trôi ra biển

vần thơ được sóng ru à ơi miên viễn
và Thu em được yêu mãi bỡi thi nhân
ta gom nắng lại bước cho Thu thật gần
không đến sớm để thêm lần lỡ hẹn

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Oct 07, 2009 6:54 am

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: