Mưa phố núi *

Mưa giăng nhẹ
… ru sầu … phố núi
mùa vàng len
chạy đuổi bắt nhau
thực hư giọt nước pha màu
cho thêm vị mặn làm đau đớn lòng

Cánh hoa rụng
theo giòng
xuôi mãi
nơi xa nào
dừng lại
bên bờ
ta gom nỗi nhớ vào thơ
như con suối nhỏ
gom chờ
vào xuân

Rồi chợt hỏi ….
ngập ngừng
vẫn hỏi
nắng … đọng mưa
hành tội
một mình
gió đưa cánh lá rung rinh
sao ai nỡ đẩy cho tình xa xôi

Như con nắng
vàng rơi
buổi hẹn
để giọt mưa
hôn lén
tóc mềm
theo sầu ta chất sầu lên
đế khi có dịp bắt đền – nụ hôn

* cảm tác bài thơ Ngày … tháng ….năm của TH

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Wed Apr 08, 2009 3:31 pm

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: