Giữa vùng tự kỷ

Chiều vàng rơi trên vùng đời hoang lỡ
“mộng bền lâu” đổi câu vị kỷ thâm trầm
có lần nào em đi ngược tháng năm
trở về lúc chẳng lo cơm , chạy áo

và lúc ta còn là thiên thần (dù giả tạo )
ngất ngưỡng say như cháu Lý Bạch đương thời
góc khổ kia buông theo sóng rã rời
từng mảnh vụn trôi tấp bờ tỵ nạn cũ

Chiều vàng rơi nơi xứ người tự thú
bao nhiêu năm em đổi câu vị kỷ- cho mình
ta gục ngã như con vật – thình lình
đã đứng vững giữa ngàn phong ba bão tố

để hôm nay chỉ vết sướt nhỏ – xô đỗ
từ Thiên thần đến hoang mảnh thú rừng
” mộng bền lâu” chợt tan biến giữa chừng
khi cơm áo không là nhu cầu để sống

Chiều vàng rơi bước lang thang – tỉnh mộng
em đổi thay – ta- vẫn trơ gan như ngày nào
rượu càng uống, càng thấm đẫm thương đau
linh hồn mỏng trong ta đã chết rồi thú sống

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Tue Aug 17, 2010 3:01 pm

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: