Anh và tôi – 2

Đêm khuya đói ghé mua chút đồ lót dạ
bước ra đường hơi sương lạnh giăng giăng
ngọn đèn vàng soi bóng đổ in hằn
đã tháng Tư mà xuân sao chẳng thấy

Góc căn phố dáng gầy còm gượng dậy
ôm ngực ho từng cơn chập choạng nghiêng
chiếc áo rộng che kín những muộn phiền
trong mờ ảo chừng như quen từ lâu lắm .

– Có phải là anh ? tôi giơ bàn tay nắm !
từ lâu rồi vắng bóng ớ chốn này
sao hôm nay lại trôi giạt về đây
thêm căn bịnh hoành hành anh dữ dội

– Cám ơn bạn, tuy chỉ một lần nghe tôi nói
nhưng vẫn còn nhớ đến kẻ phế nhân này
mỗi tháng Tư tôi cố trở về đây
tìm ôn lại kỷ niệm 30 năm trước

– Anh đói không ? ăn đi , tôi lấy nước
có thời gian xin được nghe thêm lần
hơn 30 năm nhưng ngỡ thật gần
lửa đạn quê tôi cướp của anh phần thân thể

để hôm nay có dịp nghe anh kể
chuyện buồn dài của một kiếp nhà binh …
tôi trốn chạy , rồi đến đây yên bình
đêm cuối tháng Tư cùng anh ôn quá khứ .

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: