Thu đã hết mùa vàng vừa qua ngõ
những sợi nắng ru buồn bỏ trốn xa
áo lụa mỏng em buông dài theo gió
để tương tư nhớ đọng từng giọt ngà .

Em hỏi thơ sao thơ – mơ mộng huyễn
nhốt nắng vàng như trong truyện cổ xưa
ta mãi ước – quên – thiên thần trôi ra biển
để xa xăm từng đông nhớ như vừa …

Em hỏi đông , sao đông làm thêm lạnh
những ấm nồng gấp gẫy không đường tìm
ta trách đông mỗi năm làm sao tránh
để cho Thu đừng nghi ngại lặng im

Thu Hiền lắm vừa về ngang qua ngõ
Ta gom lá vàng đủ đấp mộ tình chung
mùa ơi mùa ! xin hãy dừng lại đó
cho tương tư còn có dịp tương phùng

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Mon Nov 30, 2009 11:54 pm

 

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: