Nghe em hỏi xót xa

Em hỏi anh :
có thích không những ngày nghỉ dài?
được ở nhà lo chăm sóc nhà cửa
anh nhăn mặt lau mồ hôi đổ dài
nhìn thân anh còn gì mà nói nữa.

Thương vợ con anh đôn đáo sắm sửa
xây tổ ấm để nợ 7 trăm ngàn
từ mờ sương đã lấy xe ra khỏi cửa
tối mịt về ăn vội ,rồi ngã ngang.

Năm mươi phút lái xe ,đường đến hãng
em đề nghị tiết kiệm nên đi chung
nơi em làm bắt đầu 6 giờ sáng
đưa em đến nơi anh đậu xe , ngủ khỏi giăng mùng.

Chờ 3 tiếng mới tới ca anh trực
đợi nửa đêm chưa trở được về nhà
cái vòng quay như nửa tỉnh , nửa thức
để cuối tuần nghe em hỏi xót xa.

Em ghé tai nói hôm kia ở trong hãng
mấy chị bạn bàn: đàn ông không thích ở nhà
chờ đến ngày đi làm là chạy loạn
như sợ bị bắt phải nhìn mặt cô vợ già.

Anh không biết trả lời sao với “hạnh phúc”
ba mươi năm mang nợ nhưng chẳng yên giấc trong nhà
chạy trối chết để biết mình vẫn còn sống
và cuối tuần dài ,nghe em hỏi xót xa.

** Riêng tặng cho Tiến Fry’s Phan và các bạn đồng cảnh ngộ, chút chia sẽ gọi là thông cảm cho nhau

Ngày 6 tháng 9 năm 2005

Trả lời

Điền thông tin vào ô dưới đây hoặc nhấn vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d người thích bài này: