Bài TH mùa đông nữa

Vẫn chạy dài như con chữ , thời gian
anh mang cả tâm tình về chốn cũ
đêm đông xưa một lần ta quên ngủ
để là lần từ giã chẳng ai ngờ.

Em lang thang khắp thành phố Cần Thơ
anh đẫm lệ gối trên đầu cơn sóng
từ trong hồn hai đứa đều trống rỗng
hai đứa đều điên giống như nhau.

Anh giữa khơi nhào lộn với con tàu
em nơi phố muốn đâm vào dòng xe cộ
dẫu biết chết có lẽ không phần mộ
nhưng ở cõi nào hai đứa mãi bên nhau.

Không như bây giờ hai góc thương đau
em an phận với từng đêm trăn trở
anh ru mình theo đông ngàn nỗi nhớ
mượn men nồng quên không dễ tình xưa.

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Ngày 7 tháng 2 năm 2005

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: