Đã hoá ngông

——– Dạo ——-

Em mỗi ngày thêm đẹp
môi rạng nở ngàn hoa
ta Thiên thần hết phép
tóc lốm đốm bạc – già

Mưỡu
Dòng đời vẫn mãi trôi trôi
được thua – vinh nhục để rồi cũng tan

Nói

Hơn hai mươi năm trước
nơi xứ người lạc bước ngập ngừng đi
ngoảnh sau lưng đại dương thẫm xanh rì
bóng mất bóng biệt ly ngàn vạn dặm

ngỡ ngàng hoang đảo im trông nắng
hụt hẫng chợ đời lặng đợi tin

đêm mơ hoang bóng dừa rũ dáng hình
nghe sóng gọi câu nhục vinh gánh chịu
dòng đời vẫn trôi trăm nỗi đau còn thiếu
một lần thôi em có hiểu cho không ?
ta già nên đã hoá ngông

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Oct 14, 2010 11:52 am

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: