Chạnh lòng với thơ

Chừng như có lúc
ta bỏ quên ta trong vinh nhục , thăng trầm
soi gương đời thấy sợi bạc theo tháng năm
chạnh chút niềm u âm thầm khó tả

thân trâu vẫn mang cày nợ trả
xác hổ còn phảng nét oai hùng

sao chân đã chồn , lòng đã chùn
đêm nghe gió lay tưởng bão bùng lại nổi
ta muốn quên ta tự mình sám hối
nhưng rồi thôi , nào có lỗi , chỉ tại nghèo
quanh năm suốt tháng gieo neo
mà nàng thơ vẫn còn theo – chung tình
mặc đời với những nhục vinh

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn
Thu Mar 11, 2010 8:03 am

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: