Biết vẫn đành

Lời thơ nghe những ngậm ngùi
Con tằm rút ruột làm vui tháng ngày
Nhớ thương gửi Bến Sông Mây
Người xưa có đọc thơ này hay chăng ?

**************

Ngồi đếm – thứ chín tám
những bài thơ viết xong đọc một mình
có lần em giở từng trang thư tình
rồi cúi đầu nói nhỏ hình như định mệnh

“anh lên tàu vượt biển
em bỏ học làm dâu “

gom chữ nghĩa để chồng chất thương sầu
gánh văn chuơng lại thêm sâu nỗi nhớ
đành thôi tơ hồng , đành quên duyên nợ
trăm ngàn con chữ lỡ đọc phải buồn
làm sao ngăn được sầu buông
biết người gởi nhớ gởi thương cũng đành
nỗi đau cao tận mây xanh

Huỳnh Vũ Hoàng Tuấn

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s

%d bloggers like this: